Ngã rẽ cuộc đời

Đường đời cũng giống như những con đường ta đi trên mặt đất, cũng có những điểm giao cần ta ra những quyết định chọn hướng để đi tiếp. Tại những điểm giao ấy, quyết định chọn hướng có ý nghĩa vô cùng quan trọng, nếu chọn sai cái giá phải trả có khi là rất đắt.

Nói chuyện này vì mới cafe sáng và hàn huyên với 1 người bạn của 1 người bạn từ 1 thành phố phía Đông Bắc Hoa Kỳ xuống Nam Cali dự đám cưới của người thân. Người này kể chuyến ra Vũng Tàu vượt biên vào cái ngày 30.4.1975 đã thất bại chỉ vì quyết định quay trở lại Sài Gòn kiếm người nhà đưa đi cùng mà rồi bị kẹt lại không đi được nữa. Lần tiếp theo cả nhà đã tập trung và đã sẵn sàng để lên tàu ở bến Bạch Đằng rồi chỉ vì cô con gái của người anh trai đang mang bầu khóc do chồng là lính còn kẹt lại không ra được, cô không muốn đi và thế là quyết định tất cả ở lại.

Cái giá của những quyết định sai lầm này là anh ta phải ba chìm bảy nổi mãi 14 năm sau mới chạy thoát với khoảng chục lần vượt biên, hứng chịu 1 năm tù đày, nhiều lần bị giam ngắn hạn và mất số vàng chừng chục cây giấu trong đế dép bị thằng coi tù cuỗm mất. Lần vượt biên cuối cùng, anh đi qua Căm Pu Chia rồi qua Thái Lan, ở 2 nơi này chừng hơn 1 năm rồi được phỏng vấn và được tiếp nhận cho sang Mỹ. Vài năm sau anh bảo lãnh vợ con sang.

Ở Mỹ, với 2 bàn tay trắng, anh làm lại từ đầu khi đã gần 50 tuổi. Anh nói may được trời thương nên bây giờ con cái cũng thành tài, đứa bác sỹ, đứa kỹ sư. Anh làm lụng mua được căn nhà giờ để con cái đứng tên, cho thuê được hơn ngàn $/tháng còn 2 vợ chồng thì sống trong nhà chính phủ cho, tiền sinh hoạt cũng nhờ chính phủ trả công cho vợ anh chăm chồng “mù” mỗi tháng 1.600$ và cho anh 200$ tiền ăn và 700$ tiền chi tiêu các nhu cầu khác. Nhân chuyện của anh, nhớ cái điều ở Mỹ nhiều người hay nói có 2 lớp người sướng là kẻ nghèo và người thật giàu, loại thường thường bac trung chỉ lo cày và nộp thuế.

Anh ngậm ngùi nhớ lại những năm tháng đã đi qua trong cuộc đời mình với nỗi xót xa, cay đắng vì đã sai lầm khi quyết định trở lại Sài gòn tìm người nhà vào cái ngày 30.4.1975 và lần khác không lên tàu ở bến Bạch Đằng chỉ vì tiếng khóc của con gái người anh trai không nỡ xa chồng.

Anh khi đó, 1 mình chưa vợ chưa con, anh đã có thể ra đi từ cái ngày 30.4.1975 ấy và không phải trả cái giá quá đắt như đã phải trả và có thể cuộc đời anh hoàn toàn khác bây giờ. Tớ nghe chuyện rồi an ủi anh âu cũng là định mệnh cả thôi và chỉ vào bức hình 3 đứa con rất đẹp trong chiếc phone cũ kỹ của anh & động viên anh đừng buồn vì cái kết cũng không tệ.
Thế đấy. Ở những điểm giao trên đường đời, cố gắng đừng sai khi đưa ra quyết định chọn hướng đi tiếp theo, bởi lẽ, cái giá của sai lầm có thể sẽ là rất đắt.

Recommended For You

About the Author: Mr Huy

Leave a Reply

Your email address will not be published.